Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200

TuDoSaiGonSàigòn với các mốt thời thượng du nhập từ Mỹ, chen lẫn với áo bà ba và quần lãnh đen. Tấm hình được chụp vào khoảng 72 - 73. Đâu đó? Đây là khoảng đường trước Quốc Hội cũ, bây giờ là Nhà Hát Thành Phố. Hai bên nó là Continental và Caravelle. Đối diện nó, xeo xéo phía bên phải là Givral. Chẳng cần phải dài dòng, hầu chắc là ai cũng biết những nơi nầy, hoặc ít nhất cũng nghe hay biết những cái tên ấy. Đây là con đường của giới thượng lưu Sàigòn, cũng là của phóng viên các hãng thông tấn đến từ khắp nơi trên thế giới. Con đường không dài, một đầu là Vương Cung Thánh Đường, hay còn gọi là Nhà Thờ Đức Bà, đầu kia là sông Sàigòn hay bến Bạch Đằng. Người ta đã gọi con đường này bằng đủ thứ tên: Catinat, Tự Do, Đồng Khởi. Gọi như thế nào thì tùy thời, tùy lúc.


Vào cái thời điểm của tấm hình nầy, chiến tranh đang diễn ra khốc liệt. Thật khó mà nhận ra điều đó qua tấm hình này. Và có lẽ cũng khó mà nhận ra điều đó ở trên những con đường Sàigòn ngay vào thời điểm đó. Có chăng là tiếng đại bác hằng đêm vọng về, hoặc những bóng áo trận mầu ô liu sẽ nhắc nhở là chiến tranh đang diễn ra, nếu như bạn ở ngay giữa lòng Sàigòn.

Đó là thời của The Beatles, The Rolling Stones. Cũng là thời của những Christophe, Polnareff, Sylvie Vartan, Francoise Hardy, v.v... Và trên hết, những Pink Floyd, The Who, The Three Dog's Night, Bread, Paul Simon, Led Zeppelin, etc. Cái danh mục từ Mỹ này sẽ còn dài nữa nếu như tôi muốn tiếp tục. Sàigòn đang lúc ấy đang ở sát bên một bờ vực, chừng như chỉ cần một cái huých nhẹ là nhào đổ. Mà lạ thay chừng như chẳng ai để ý đến điều đó. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, kể cả những điều bất thường. Những con đường Sàigòn thản nhiên đón nhận tất cả mọi điều nghịch lý: biểu tình chống chính phủ, đại hội nhạc trẻ, cảnh sát và hơi cay... Đủ cả. Đó là Sàigòn của những Sound and Fury. Của Âm Thanh và Cuồng Nộ.

Đây là thời của những người trẻ nắm tay nhau trên những con đường "cây dài bóng mát", một bài hát lãng mạn thời thượng, nhưng trong lời hát lãng mạn ấy lại ẩn chứa cái bất trắc của chiến tranh về những người trẻ ra đi đến những con đường mịt mù. The ways to dusty deaths. Người ta ở đây đã quen và chấp nhận hết những điều tương phản ấy rồi.

Và ở bên kia bờ Thái Bình Dương, là nơi của văn hoá Westcoast Hoa Kỳ, là Hollywood, là Berkerley. Ở đó cũng đầy dẫy những Âm Thanh và Cuồng Nộ. Nước Mỹ sôi sục với hai phong trào: Hippies và Phản Chiến. Điểm chung của hai phòng trào này là "của César trả lại César", những gì ở Việt Nam, ở phía bên kia quả địa cầu thì hãy cứ để cho bọn "gooks" tự thu xếp với nhau. Có thật như thế không? Nước Mỹ, với các vai trò kinh tế chính trị đặc thù của nó, không thể -và đã không hề muốn- là một hòn đảo. Đó là một sự thật kể từ hai trận Thế Chiến.

Sau gần 30 năm, tôi lại quay về đây, nhìn lại những con đường nầy. Mọi thứ chừng vẫn cũ như thế, vẫn giữ được gần như nguyên trạng từ những ngày rất xưa lúc tôi ra đi. Con đường này bây giờ cũng đầy người ngoại quốc, họ nói tiếng Pháp, họ nói tiếng Anh, có người nói tiếng Anh giọng Mỹ. Chỉ có khác là bây giờ họ thảnh thơi vui vẻ mua đồ lưu niệm với máy ảnh khoác trên vai, thay vì súng ống và ý thức hệ.

"Tomorrow and tomorrow and tomorrow,
Creeps in this petty pace from day to day
To the last syllable of recorded time,
And all our yesterdays have lighted fools
The way to dusty death. Out, out, brief candle!
Life's but a walking shadow, a poor player
That struts and frets his hour upon the stage
And then is heard no more: it is a tale
Told by an idiot, full of sound and fury
Signifying nothing." (Macbeth - Shakespeare)


Mai Xuân Vỹ
  
Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất